Trang chủ Bitcoin Cách mạng Satoshi Bài 39: Cách mạng Satoshi – Thị trường tự do có...

Bài 39: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Thị trường tự do có thể cung cấp luật pháp

lúc 15:30
Táng lên

Xem thêm: Bài 38: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Crypto và Kết cấu của Cuộc đấu tranh giai cấp

thi-truong-tu-do-co-the-cung-cap-luat-phap

Cách mạng Satoshi: Cuộc cách mạng của hi vọng
Mục 4: Nhà nước so với Xã hội
Chương 9, Phần 3: Thị trường tự do có thể cung cấp luật pháp
Tác giả: Wendy McElroy

Crypto được ví như một miền Viễn Tây, và vì vậy ở đó chắc chắn sẽ phải có luật pháp. Tôi đồng ý với điều này. Nhưng sự đồng ý chính là sự khởi đầu của một cuộc tranh luận mạnh mẽ.

Câu hỏi được đặt ra ở đây chính là: “Luật pháp là gì?” Crypto có vẻ như là luật pháp và sự phê chuẩn pháp lý của riêng nó. Những người sử dụng công nghệ Blockchain tán thành điều này; giao thức thực thi sự đồng thuận của chính nó bằng việc tham gia. Nó là một hệ thống “tinh tế”, một giải pháp “tinh tế”. Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi crypto “vấp phải vỉa hè”? Điều gì sẽ xảy ra khi nó giao nhau với thế giới thực “đầy rẫy những quy định” mà tất cả chúng ta đang phải đối phó? Phản ứng của những người tinh nhạy có thể thổi bay sự phi lý của thế giới theo phong cách của Kafka (thiên tài của những điều nghịch lý) đang bao quanh chúng ta, nhưng khái niệm về luật pháp được áp dụng cho cuộc sống hàng ngày không nên bị bác bỏ. Nó đóng một vai trò quan trọng trong xã hội loài người.

Luật pháp không nên là bước tiến của một hoàn cảnh vì nó là một nguyên tắc tổ chức; điều này giả định rằng có một cái gì đó để tổ chức, và nó cần phải làm theo những sự sắp xếp đang diễn ra. Nhưng, sau đó, đôi khi một mô hình tự phát nổ và phá vỡ… chính mô hình đó. Tiền mã hóa đã phát nổ. Pháp luật đã được xáo trộn để bắt kịp từ đó. Và luật pháp cũng nên bắt kịp. Nhưng tác động của lời tuyên bố đó phụ thuộc vào ý nghĩa của từ “luật pháp”.

Chính phủ khiến cho cụm từ “luật pháp” trở thành một từ đồng nghĩa của “pháp chế”: đó là, các sắc lệnh được áp đặt bởi các thành phần ưu tú có tính tư lợi – người nắm giữ quyền lực trong việc theo đuổi lợi ích riêng của họ. Điều đó đã “khốn nạn hóa” cụm từ “pháp luật” và làm “hư hỏng” ý nghĩa thực sự của nó. Cụm từ này đã được “vũ khí hóa” để chống lại crytpo bằng cách tham chiếu đến ấu dâm, buôn bán tình dục, nghiện ma túy và các vấn đề khác khiến cho trí óc trở thành “đám mây”. Vấn đề này quá quan trọng để có thể cho phép điều đó xảy ra.

Luật pháp nên áp dụng cho tiền mã hóa. Nhưng “luật pháp” có ý nghĩa gì? Chính phủ không nên được phép độc quyền hóa các khái niệm khi mà họ vốn đã độc quyền rất nhiều yếu tố cần thiết khác của cuộc sống rồi.

Thuật ngữ này chỉ đề cập đến các quy tắc có nhiệm vụ xác định và điều chỉnh một hệ thống. Khi hệ thống đó là xã hội loài người, các cuộc thảo luận về luật pháp có xu hướng trở thành vấn đề về quyền lực bởi vì sẽ có một số người muốn thống trị tất cả. Xã hội loài người đã quen với việc có các chính trị gia và “những tên côn đồ” khác, những người đưa ra các cuộc thảo luận về những luật lệ giờ đây đã biến thành những người đi hưởng lợi nhưng lại gây bất lợi cho những người khác. Đây là một bức tường gạch trong đó tình trạng vô chính phủ đang nỗ lực định nghĩa lại xã hội để đem lại lợi ích cho những người bình thường. “VẬY CÒN PHÁP LUẬT THÌ SAO?” chính là phản ứng được “hét lên” mà vấn đề này đang phải đối mặt? Thế còn tội ác và sự giải quyết tranh chấp nữa? Người ta nói rằng, nếu không có chính phủ, xã hội sẽ rơi vào sự hỗn loạn. Đây là kịch bản mà crypto phải đối mặt khi nó cố gắng sát nhập vào dòng chảy chính của xã hội. Vậy còn luật pháp thì sao?

Và, sự phản đối kịch liệt chứa đựng một vòng xoáy của sự thật. Miễn là các chính trị gia xác định được những gì cấu thành luật pháp, thì lúc đó luật pháp sẽ là quyền ưu tiên của chính phủ, và crypto sẽ nằm ngoài vòng pháp luật.

Đã đến lúc hỏi “Luật pháp là gì?” Và nó được quản lý như thế nào. Cụ thể hơn, có phải “luật pháp” là một lĩnh vực của xã hội loài người và nó không thể được giải quyết bởi thị trường tự do? Sự tự do có thể cung cấp luật pháp không?

Sự phản đối không thể tránh khỏi ở đây đó là luật pháp yêu cầu sự đồng thuận. Điều đó có thể đúng. Nhưng nếu luật pháp không nhằm mục đích gì ngoài việc bảo tồn con người và tài sản, nó sẽ đòi hỏi một ủy ban tối thiểu. Bạn và người hàng xóm của bạn đều có mối quan tâm chung đó là không muốn nhà của mình bị cháy, và những đứa con của mình không bị bắt cóc. Sự đồng thuận giữa những con người muốn có một sự tồn tại trong hòa bình để nuôi dưỡng một gia đình không phải là một vấn đề.

Tuy nhiên, một câu hỏi dường như vẫn còn đọng lại.

Tự do có thể cung cấp luật pháp không?

Câu hỏi này đã được đem ra thảo luận trong nhiều thế kỷ.

Ông Gustave de Molinari (1819-1912), người theo chủ nghĩa tự do cổ điển sinh ra tại Bỉ, đã tôn trọng thị trường tự do một cách sâu sắc đến nỗi các đồng nghiệp gọi ông là “luật pháp của cung và cầu được tạo thành con người.” Song song với việc ông được nhiều người đánh giá cao trong thời đại của mình, Molinari cũng đã bị rơi vào thời kỳ tối tăm. Di sản của ông nên được khôi phục lại bởi vì ông đã nêu lên một câu hỏi quan trọng xứng đáng được xem xét nghiêm túc. Tại sao hình thức áp chót của luật pháp – an ninh cộng đồng – một dịch vụ mà mọi người tin rằng phải được cung cấp bởi chính phủ chứ không phải bởi thị trường tự do? Rõ ràng nó quá quan trọng để thị trường tự do giải quyết.

Tại sao? Liệu thị trường tự do có thể cung cấp luật pháp hay không dựa trên câu hỏi này.

Molinari trả lời rằng: Giống như mọi nhu cầu của con người, an ninh được cung cấp một cách tốt nhất dựa trên cơ sở cạnh tranh với các cá nhân có quyền được chọn “có” hoặc “không”. Tóm lại, Molinari là tiền thân của chủ nghĩa vô chính phủ thị trường tự do. Ông là nhà lý luận đầu tiên trình bày một lập luận gắn kết về cách thị trường tự do có thể cạnh tranh để cung cấp luật pháp – đó là bảo vệ và khôi phục — và làm như vậy không chỉ cho các cá nhân mà còn tán thành cho các cá nhân sẵn sàng chia sẻ lãnh thổ.

Đây là những gì crypto yêu cầu. Không chỉ đơn thuần là “luật pháp” thị trường tự do giải quyết các tranh chấp cá nhân mà còn là một luật pháp có ứng dụng chung và toàn cầu. Các quy tắc như vậy đã phát triển nhiều lần trong quá khứ: các hệ thống đo lường, các tiêu chuẩn về điện tử. Các quy tắc phát triển bởi vì chúng có ý nghĩa, và chúng lấp đầy nhu cầu của con người.

Molinari đã đề xuất một pháp quyền (rule of law) trong thị trường tự do: một thị trường tự do thay thế cho “quốc phòng”. Ông đã làm như vậy trong một bài viết có tựa đề “The Production of Security” (Tạm dịch: Sự sản xuất An ninh) và trong cuốn sách của ông có tựa đề Conversations on Economic Laws and Defense of Property.

“The Production of Security” (1849) đã thách thức một chủ đề mang tính xã hội. Nhà triết học thế kỷ 17 có tầm ảnh hưởng lớn, Thomas Hobbes đã khơi nguồn một số giả định cơ bản thuộc vào thời đại của Molinari. Chỉ khi thông qua một hợp đồng xã hội cũng như thông qua nhà nước thì con người mới có thể sống một cách hòa thuận.

Molinari đã lập luận điều ngược lại. Động lực tự nhiên của con người đó là hòa vào xã hội để cùng đạt được lợi ích chung. “Bị ép buộc bởi tư lợi của các cá nhân nên họ được đem lại với nhau, một bộ phận nhất định của những người lao động được hình thành, nhất thiết phải theo sau bởi sự trao đổi. Tóm lại, chúng ta thấy một tổ chức xuất hiện, bằng cách đó con người có thể thỏa mãn hoàn toàn nhu cầu của mình hơn là việc người đó sống một mình. ”Tổ chức đó là thị trường tự do, và nó tồn tại để đáp ứng nhu cầu của con người thông qua một phần của lao động và trao đổi.

Molinari tiếp tục, “Trong số các nhu cầu của con người, có một loại đặc biệt đóng một vai trò to lớn trong lịch sử nhân loại, cụ thể là sự cần thiết về an ninh. Nhu cầu này là gì? ”Một cá nhân cần phải bảo vệ và bảo tồn chính con người và tài sản của mình. Molinari không hề ngây thơ. Ông nhận ra rằng “kể từ gian đoạn của… Cain và Abel (Kinh Thánh),” đã xuất hiện tội ác “chống lại cuộc sống và tài sản của những cá nhân.” Ông thừa nhận rằng Hobbes đã chính xác về một điều: Chính phủ được thành lập để giải quyết sự cần thiết về an ninh, hoặc pháp luật. “Ở khắp mọi nơi, con người thà từ bỏ việc hy sinh cùng cực hơn là việc không có chính phủ, và vì vậy, an ninh ra đời,” Molinari đồng ý với điều này. Con người sẽ được phục vụ tốt nhất bằng cách đạt được “an ninh ở mức giá thấp nhất có thể”. [Ghi chú: “giá” không chỉ đơn thuần là tiền mà là tất cả các chi phí liên quan đến việc sử dụng một dịch vụ, bao gồm cả sự tiện lợi và hiệu quả.]

Molinari đã trình bày ba phương tiện thay thế mà qua đó một sản phẩm hay dịch vụ có thể được sản xuất.

Đầu tiên là cấp sự độc quyền cho một thực thể có đặc quyền.

Thứ hai là thông qua sản xuất có tính ép buộc được cho là mang lại lợi ích cho xã hội nói chung. Quyền lực ở đây nằm trong tập thể.

Thứ ba là cạnh tranh thị trường tự do. Ở đây, chính quyền tồn tại cùng với các cá nhân được gọi là khách hàng.

Molinari muốn sự tư lợi của các cá nhân là yếu tố quyết định luật pháp ở mức giá thấp nhất có thể. Ông lập luận rằng: “Nó luôn mang lại lợi ích cho người tiêu dùng đối với hàng hóa và dịch vụ để duy trì tính cạnh tranh, vì ‘tự do lao động và thương mại’ đem lại một  mức giá thấp nhất và hiệu quả cao nhất.” Lợi ích của người tiêu dùng nên “chiếm ưu thế hơn lợi ích của nhà sản xuất.”

Ông cũng đã phác thảo một kế hoạch chi tiết về giải pháp thay thế. Dịch vụ an ninh thị trường tự do sẽ trông như thế nào? Đầu tiên, nó sẽ tập trung hoàn toàn vào việc bảo vệ con người và tài sản. Nghĩa là, nó sẽ bảo vệ lợi ích của cá nhân khỏi tội phạm và kẻ xâm phạm thay vì lợi ích của nhà nước trong việc bảo tồn hoặc mở rộng quyền lực của mình. Điều này trái ngược với việc sản xuất sự độc quyền hoặc tập thể trong an ninh, dẫn đến xung đột bên ngoài (ví dụ: tranh chấp lãnh thổ với quốc gia khác) và xung đột nội bộ (ví dụ: đấu tranh giai cấp về vấn đề quyền lực trong nước).

Khi bảo vệ các cá nhân khỏi bị xâm phạm, cơ quan thị trường tự do sẽ nhận được khoản thanh toán và hoạt động như một doanh nghiệp. Khách hàng chắc chắn sẽ hỏi một loạt các câu hỏi của nhà cung cấp, bao gồm nếu “bất kỳ nhà sản xuất anh ninh nào khác, đưa ra những sự bảo đảm ngang nhau, đều được quyết định để đưa ra đề nghị về … mặt hàng này với các điều khoản tốt hơn …. Ở các quận nhỏ, một doanh nhân có thể đủ. Doanh nhân này có thể giao công việc kinh doanh của mình cho con trai, hoặc bán nó cho một doanh nhân khác,” ông kết luận. “Ở các quận lớn hơn, một công ty sẽ tự mình tập hợp đủ nguồn lực để thực hiện công việc kinh doanh quan trọng và khó khăn này. Nói tóm lại, Molinari đã hình dung ra một hệ thống các nhà cung cấp an ninh cạnh tranh hoạt động nhiều như các công ty bảo hiểm ngày nay. Ông kết luận rằng, “Dưới một chế độ tự do, tổ chức cơ bản của ngành công nghiệp an ninh sẽ không khác với các ngành công nghiệp khác.”

Các cuộc thảo luận ở trên chỉ cung cấp một quan điểm chung về lý thuyết và tinh thần cơ bản của việc kêu gọi sự cung cấp an ninh có tính cạnh tranh. Như vậy, nó không có khả năng thuyết phục bất cứ ai. Nhưng nó đặt ra những câu hỏi quan trọng và đặt ra những trở ngại về bằng chứng lên những người nghi ngờ thị trường tự do – những người tranh luận về sự sản xuất an ninh độc quyền hoặc cộng sản. Khó khăn mà họ phải đối mặt nằm trong câu hỏi, “Trong tất cả các dịch vụ cần thiết cho con người, tại sao an ninh được cung cấp bởi nhà nước lại tốt hơn an ninh được cấp bởi thị trường tự do?” Nếu thị trường tự do có thể cung cấp nguồn sống đến tận cửa nhà bạn — thực phẩm, nhiệt, chỗ ở — vậy tại sao nó lại không thể bảo vệ những nguồn sống đó?

Dịch giả: Diệu Anh

loading...
Truy cập Telegram để bình luận: https://t.me/tapchibitcoinvn


Táng lên

MỚI CẬP NHẬT