Trang chủ Bitcoin Cách mạng Satoshi Bài 58: Cách mạng Satoshi – Blockchain giảm thiểu bạo lực...

Bài 58: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Blockchain giảm thiểu bạo lực trong các vấn đề của cuộc sống hàng ngày

lúc 17:00
Táng lên

Bài 58 [SERIES] Cách mạng Satoshi – Blockchain giảm thiểu bạo lực trong các vấn đề của cuộc sống hàng ngày

Cách mạng Satoshi: Cuộc cách mạng của hi vọng
Mục 5: Giải cứu thế giới thông qua chủ nghĩa vô chính phủ
Chương 11, Phần 9: Blockchain giảm thiểu bạo lực trong các vấn đề của cuộc sống hàng ngày

Tác giả: Wendy McElroy

Sự phản đối rõ ràng nhất đối với việc dựa vào ‘tự vệ’… và bồi thường để ngăn chặn và khắc phục các vi phạm về quyền lợi, đó là các biện pháp này không đủ khả năng để răn đe tội phạm. Hầu hết mọi người không đánh giá cao những trở ngại cơ bản được đặt trong con đường phòng chống tội phạm bởi logic sai lầm của tài sản công, thực thi pháp luật công và nhà tù công. Bước một: bắt đầu với ‘đường phố công’, vỉa hè và công viên nơi mọi người phải có phép trừ khi bị chứng minh là phạm tội. Bước hai: dựa vào một ‘bộ máy công’ không hiệu quả để bắt, truy tố và thử cho những tên tội phạm chống lại ai có đủ bằng chứng có tội. Bước ba: nếu họ bị kết án, hãy buộc tên tội phạm đó vào các nhà tù công nguy hiểm, không hiệu quả và đôi khi là không kiểm soát được, để ngăn họ tham gia vào các hành vi sai trái tiếp theo. Bước bốn: thả phần lớn tù nhân trở lại cộng đồng theo định kỳ và sau đó quay lại bước một và lặp lại chu trình.

–Randy Barnett, trích từ “Cấu trúc của tự do: Công lý và Luật pháp”

Nhà nước sản xuất tội phạm. Sau đó họ tập trung hóa và độc quyền hóa một giải pháp cho vấn đề tội phạm, mà họ chịu trách nhiệm chính. Tạm gác việc sản xuất tội phạm giả mạo sang một bên – đó là những người hòa bình, những người được coi là vô đạo đức hoặc không yêu nước hoặc sống theo những cách không thể chấp nhận được. Nhà máy của nhà nước cũng tạo ra tội phạm nghề nghiệp, những người có thói quen khởi xướng hoặc đe dọa bạo lực vì lợi nhuận.

Ngày nay, hệ thống luật pháp và công lý đã sản sinh ra hai loại tội phạm. Nhóm đầu tiên và lớn nhất bao gồm những người được nhà nước tôn nghiêm, những người sử dụng “bức màn” của sự hợp pháp để cướp bóc của cải và kiểm soát hành động của người dân thường. Đây là các chính trị gia, quan chức và các cơ quan khác của nhà nước, bao gồm các tập đoàn bạn thân. Họ là “những người của hệ thống”. Một khi bức màn của sự hợp pháp hạ xuống và mọi người từ chối tuân thủ, nhà nước sẽ khởi xướng hoặc đe dọa lực lượng mở chống lại họ. Theo cách này, bạo lực sẽ được hợp pháp hóa và thể chế hóa trên toàn xã hội. Các chức năng nhà nước theo một tiêu chuẩn đạo đức song song và khác nhau; xã hội dự kiến sẽ chấp nhận một tiêu chuẩn kép mà theo đó các đặc vụ nhà nước có thể thực hiện bạo lực chính thức sẽ không thể chấp nhận được nếu người dân thường phạm phải.

Nhóm tội phạm thứ hai được sản xuất bởi hệ thống nhà nước bao gồm những tên côn đồ đường phố hoặc không được “thần thánh hóa” như nhóm thứ nhất. Họ theo đuổi lợi nhuận theo cách tương tự như nhà nước – gây gổ hoặc đe dọa bằng vũ lực – nhưng họ làm như vậy mà không có “bức màn hợp pháp” hay đạo đức giả. Sự tàn bạo của những người vô tội vì lợi nhuận không đi kèm với những lời nói dối.

Nhà nước sản xuất tội phạm đường phố, bởi ít nhất ba lý do.

Chừng nào mọi người tin rằng nhà nước là ranh giới mỏng manh giữa “sự an toàn” và “sự man rợ tràn lan” của họ, thì mọi người sẽ chấp nhận bạo lực “tương đối văn minh” của nhà nước. Họ sẽ biểu hiện sự tuân thủ của mình.

Nhà nước cũng được lợi từ việc tịch thu tài sản của bọn tội phạm, thông qua các cơ chế như tịch thu tài sản dân sự và lao động của họ trong các nhà máy của nhà tù.

Nhà nước có thể độc quyền và công nghiệp hóa một nhu cầu khác của con người – nhu cầu về sự an toàn và công bằng. Có ngành lập pháp, cơ quan quản lý, ngành cảnh sát, hệ thống tòa án và ngành công nghiệp nhà tù. Những ngành này có lợi nhuận vô cùng lớn. Tiền chi trả không chỉ đơn thuần từ việc khai thác những người được xử lý thông qua máy móc mà còn từ những người nộp thuế trả tiền cho các cơ sở, tiền lương và lương hưu cho “những người của hệ thống”.

Nếu một kẻ chủ mưu độc ác đã cố tình thiết kế một hệ thống để tạo ra tội phạm nghề nghiệp của cả hai loại trên – nhóm được “thần thánh hóa” và nhóm không – sẽ rất khó để tưởng tượng một hoạt động phù hợp với nhiệm vụ hơn các tổ chức bên thứ ba đáng tin cậy của nhà nước.

Các ngành công nghiệp luật-pháp-và-công-lý là những hình ảnh phản chiếu của ngành tài chính mà Satoshi Nakamoto đã nhấn mạnh. Hệ thống ngân hàng trung ương mặc một “lớp áo giả tạo” về tính hợp pháp, và nó tuyên bố là “Tôi cần thiết!” Các ngân hàng tự nhận là ranh giới mỏng manh chống lại sự man rợ, tội phạm và hỗn loạn kinh tế. Crypto đã phơi bày lời nói dối đó. Các ngân hàng là “những kẻ man rợ đứng ngay trước cổng”, chỉ có sự bóp méo hiện tại của pháp luật và công lý mới chính là tội phạm thực sự ở ngay bậc cửa.

Thật khó để tin rằng có bất kỳ hệ thống nào có thể tồi tệ hơn thế.

Phi tập trung hóa Pháp luật và Công lý

Không có bộ sưu tập nào của Mafia hay những kẻ cướp ngân hàng tư nhân có thể so sánh với những gì đã xảy ra ở Hiroshimas, Dresdens… và những việc tương tự qua lịch sử của nhân loại. Sẽ là bất hợp pháp để so sánh giá trị của chủ nghĩa vô chính phủ và chế độ trung ương tập quyền bằng cách bắt đầu với hệ thống hiện tại như một sự ngầm định và sau đó chỉ xem xét sự thay thế vô chính phủ. Những gì chúng ta phải làm là bắt đầu từ điểm 0 và sau đó rà soát một cách nghiêm túc cả hai phương án được đề xuất.

–Murray Rothbard, trích từ “Xã hội không có Nhà nước”

Nền tảng của bất kỳ hệ thống nào là bản chất của con người.

Con người vô cùng đa dạng và luôn được thúc đẩy bởi ý chí tự do. Mọi sự lựa chọn có thể cho con người sẽ được ai đó theo đuổi. Đại đa số những người trong xã hội sẽ đối xử với nhau một cách hòa bình và việc trao đổi sẽ đại diện cho lợi ích chung. Nhưng bạo lực là một giải pháp thay thế tích cực và nó sẽ được một số người lựa chọn ở một mức độ nào đó, cho dù nhà nước có tồn tại hay không.

Mục tiêu của chủ nghĩa vô chính phủ liên quan đến bạo lực có hai mặt: thứ nhất, là để giảm thiểu sự xuất hiện của nó; và, thứ hai, để khiến cho cái giá phải trả cho bạo lực rơi vào những người đưa ra lựa chọn đó.

Việc giảm thiểu bạo lực được tích hợp vào blockchain. Không chỉ đơn thuần là blockchain biểu hiện một xã hội bằng hợp đồng mà không có ảnh hưởng xấu của bên thứ ba đáng tin cậy. Nó còn là do các tính năng như bút danh và minh bạch.

Hãy xét đến trường hợp buôn bán ma túy. Trong một xã hội vô chính phủ, sẽ là hợp pháp nếu bán bất cứ thứ gì không vi phạm đến thân thể hoặc tài sản của một người, cho dù người khác có coi đó là đạo đức hay không. Người đóng góp Bitcoin.com Sterlin Lujan đã quan sát thấy rằng, “Đó là những lựa chọn cá nhân áp dụng cho cơ thể và tâm trí của một cá nhân. Bất cứ ai cố gắng kiểm soát động cơ của một người để quan hệ tình dục hoặc sử dụng ma túy thực chất là một “tên bạo chúa” đang cố gắng khuất phục người khác. Sẽ không thể coi là nền tảng đạo đức để làm hại ai đó khi họ chỉ đang theo đuổi phiên bản hạnh phúc của riêng mình. Điều này được gọi là chủ quyền cá nhân, và nó rất quan trọng.”

Nhưng các mặt hàng đắt tiền và xách tay, như ma túy hoặc vàng, sẽ vẫn rất dễ bị đánh cắp. Một trong những khía cạnh bị tha hóa nhất của cộng đồng crypto cung cấp một phần giải pháp. Thị trường Darknet đã ngăn chặn được bạo lực. Bằng cách cung cấp một phương tiện thông qua đó mọi người có thể mua thuốc và các mặt hàng có giá trị cao khác với nguy cơ bạo lực giảm dần. Có một điều, những kẻ buôn bán ma túy cạnh tranh ngăn chặn cuộc chiến của họ mà không phải giết lẫn nhau trên lãnh thổ được đại diện bởi một góc phố. Theo chủ nghĩa vô chính phủ, thị trường darknet sẽ có thể truy cập thông qua các tìm kiếm trên các trình duyệt phổ biến và ma túy sẽ được đối xử như bất kỳ mặt hàng nào khác. Nhưng những hàng hóa có giá trị cao như vậy sẽ có một bộ lọc chống lại bạo lực, đặc biệt là những hàng hóa có thể thu hút được những người “vô đạo đức” hoặc những người thất thường.

Sự riêng tư của blockchain cũng cung cấp sự bảo vệ, đồng thời cung cấp giá trị của một sàn giao dịch minh bạch. Ai lại muốn người khác biết rằng họ sở hữu một khối tài sản bằng vàng và bạc. Loại bỏ bên trung gian – bên thứ ba đáng tin cậy – cũng sẽ loại bỏ được các yếu tố rủi ro. Kim loại quý có thể được đặt hàng với tính ẩn danh tương đối và sau đó được lưu trữ như thể chúng không tồn tại. Blockchain, hay công nghệ nói chung, không thay đổi những gì mọi người muốn từ thế giới: niềm vui của ma túy hoặc sự an toàn của vàng vẫn sẽ được săn lùng. Nhưng công nghệ làm giảm nguy cơ bạo lực gắn liền với việc thỏa mãn mong muốn đó.

Trong bài viết “Một trăm năm vô chính phủ Crypto”, Elaine Ou đã nhận xét, “Khi Tim May viết Tuyên ngôn về chủ nghĩa vô chính phủ Crypto, đó không phải là một lời kêu gọi hành động hoặc xúi giục. Nó chỉ đơn giản là một quan sát. Giờ đây chúng ta có công nghệ để tạo và thực thi các quy tắc của riêng mình và kiến thức này không thể dừng lại. Chúng ta có thể chống lại điều không thể tránh khỏi, hoặc sử dụng những công cụ này để xây dựng thế giới mà chúng ta muốn.” Những khối gạch để xây đắp nên sự an toàn cá nhân chính là tính ẩn danh cùng với sự minh bạch. “Mật mã khóa công khai là không chỉ để mã hóa các tin nhắn riêng tư,” Ou giải thích, “Nó cùng cung cấp bằng chứng rằng người gửi chính là người mà họ nói. Khi người mua và người bán tiến hành giao dịch, họ ký tin nhắn bằng khóa riêng của họ. Các chữ ký trở thành định danh kỹ thuật số.” Nếu điều này có vẻ tầm thường trong việc ngăn chặn bạo lực, những người hoài nghi nên nói chuyện với những người hành nghề mại dâm, những người có thể xác minh danh tính của mật mã của két sắt và khách hàng đáng tin cậy và sau đó chia sẻ các danh tính đó thông qua cơ sở dữ liệu trực tuyến. Những người hành nghề mại dâm là một trong những người dễ bị tổn thương nhất trong bất kỳ xã hội nào trước bạo lực, vì sự riêng tư và thân mật của cuộc trao đổi. Một vai trò thường bị bỏ qua của ma cô (pimp) là đảm bảo an toàn cho người bán dâm bằng cách sàng lọc khách hàng. Nói tóm lại, ma cô chính là các bên thứ ba đáng tin cậy trong một cuộc trao đổi; giống như mọi bên thứ ba đáng tin cậy khác, họ thường mang tính lạm dụng hơn. Ma cô cũng chiếm một phần đáng kể của tất cả các khoản thu nhập. Mật mã học có thể thay đổi động lực đó để mang lại lợi ích cho người bán dâm.

Các ví dụ nêu trên chỉ gợi ý về cách vô chính phủ crypto có thể cách mạng hóa để cải thiện một số lĩnh vực trao đổi con người dễ bị phơi nhiễm với bạo lực nhất. Trong mỗi trường hợp khác nhau, rủi ro được giảm thiểu theo cùng một cách: kiểm soát được phân cấp vào tay của những người tham gia trực tiếp. Và tự kiểm soát chính là phản đề của bạo lực. Tự kiểm soát gần như là một định nghĩa về việc sống trong hòa bình.

Khía cạnh khác của cách vô chính phủ crypto trong việc giải quyết bạo lực là làm cho chi phí của sự lựa chọn đó rơi vào tay của chính những người thực hiện nó.

Bài 57: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Tránh gian lận bằng cách gia nhập vô chính phủ Crypto

Bài 59: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Lời kết

Dịch giả: Diệu Anh

Truy cập Telegram để bình luận: https://t.me/tapchibitcoinvn


Táng lên

MỚI CẬP NHẬT