Trang chủ Bitcoin Cách mạng Satoshi Bài 59: Cách mạng Satoshi – Lời kết

Bài 59: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Lời kết

lúc 18:00
Táng lên

Bài 59 [SERIES] Cách mạng Satoshi – Lời kết

Cách mạng Satoshi: Cuộc cách mạng của hi vọng
Lời kết
Tác giả: Wendy McElroy

Tôi luôn muốn kết thúc cuốn sách này bằng cách thảo luận về tác động của blockchain lên bạo lực thể xác, về tội phạm bạo lực. Nhưng tôi không thể. Tôi nghĩ rằng không có tác động nào để mà nói đến cả. Ví dụ, tôi không biết blockchain có thể ngăn chặn các ‘vụ hãm hiếp’ như thế nào. Tôi có thể nói về việc đưa mại dâm lên một sổ cái mở, nhưng nó sẽ rất “nhạt nhẽo” và chẳng có gì hấp dẫn cả. Đây là một cuốn sách về lý thuyết nguyên bản, tìm hiểu những điều chưa từng được nói trước đây về tiền mã hóa. Tôi không phải lúc nào cũng biết những ý tưởng này sẽ đưa tôi đến đâu. Nhưng tác động lên bạo lực thể xác không phải là một trong những điểm đến đó.

Và, vì vậy, thay vào đó tôi viết lời kết cho cuốn sách của tôi.

Hành trình của tôi qua tiền mã hóa bắt đầu trong một nhà bếp ở Chile. Tôi từng là diễn giả tại một hội nghị trong đó ban hội thẩm gồm ba chuyên gia về bitcoin. Chồng tôi và tôi quyết định thuê một căn nhà thông qua Airbnb (dịch vụ đặt phòng) vì chúng tôi muốn kéo dài vài ngày thành hai tuần đi khắp đất nước, và điều đó thật kỳ diệu. Tuy nhiên căn nhà cuối cùng chúng tôi dừng chân đã được chuẩn bị cho đám cưới. Có không dưới ba mươi chiếc giường kê chen chúc vào khoảng hai mươi căn phòng được liên kết bởi các tầng bao gồm các tấm gỗ dán bị nứt. Nó không hẳn là một ngôi nhà; đó là một cuộc phiêu lưu, với một phòng tắm hoạt động. Tôi muốn coi đó là một vẻ đẹp cổ và lạ.

Hội nghị được tổ chức vào một khu phức hợp từ xa, nhanh chóng được lấp đầy bởi các diễn giả và người tham dự. Tại một số điểm, các nhà tổ chức yêu cầu chúng tôi đưa lên các chuyên gia bitcoin. Chúng tôi ngay lập tức vui vẻ đồng ý. Họ là những người dễ chịu, có khả năng trình bày. May mắn thay, chồng tôi phát triển phần cứng và phần mềm cho các hệ thống nhúng, vì vậy tôi đã quen với việc “không hiểu rõ lắm về mọi thứ.”

Và, sau đó, có buổi sáng sau khi họ đến. Một người ngủ nhờ. Một người khăng khăng nấu bữa sáng; Tôi muốn từ chối anh ấy, bởi vì anh ấy thật tuyệt vời và cố gắng trở thành một vị khách tốt. Nhưng mọi người xung quanh tôi thường không nấu ăn. Tôi nấu; bạn ăn; chúng ta kết thân với nhau trong khoảng thời gian ngắn. Nhưng lần này anh ấy là người nấu.

Vì vậy, tôi đang trong tâm trạng “hơi cáu kỉnh” khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen như than của Michael Goldstein phía bên kia bàn ăn sáng, người mà sau này tôi biết được thuộc Viện Satoshi. Một chàng thanh niên đáng chú ý. Michael có biệt danh là Bitstein bởi những người có cảm tình với anh ấy và thực sự, tất cả những gì bạn phải làm là gặp anh ấy để điều đó xảy ra. Khi tôi nhìn vào mắt anh ấy, tôi có một cảm giác rất quen thuộc. “Đây là một người cuồng tín,” tôi đã kết luận. Tôi lại tình cờ thích sự cuồng tín, tất nhiên là tùy thuộc vào chủ đề đang thảo luận,. Tôi không có gì để mà chống đối chủ đề về bitcoin cả, điều này đã bắt đầu khiến tôi quan tâm bởi vì rất nhiều người tôi quý mến đã xem xét nó một cách nghiêm túc.

Với cái nhìn không lay chuyển, Bitstein nói với tôi rằng blockchain là một sổ cái mở mang đến sự hỗn loạn. Okay. Tôi ngay lập tức hiểu được sức mạnh của tiền mã hóa trong việc vượt qua hệ thống ngân hàng trung ương, nếu nó được áp dụng rộng rãi; nếu nó không bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, nếu… Nhưng còn vô chính phủ? Tất cả những hạn chế của tôi đều thuộc chính trị và hoàn toàn khác so với của chồng, người đã tham gia với chúng tôi sau khoảng mười lăm phút. Brad đợi cho đến khi Michael hít một hơi, và sau đó, anh nói một từ: “scalability” (Khả năng mở rộng). Đây là lần đầu tiên Michael vấp ngã. Michael nói, “Chúng tôi vẫn đang giải quyết cái đó.” Tôi liền thấy Brad mất hứng thú.

Tôi thì không. Tôi đã không biết khả năng mở rộng là gì, ngoại trừ theo nghĩa xác định. Nhưng tôi đã không quan tâm vì cụm từ “Anarchy” (vô chính phủ) đã được nói ra, và tôi biết nghĩa của nó. Michael dường như vui vẻ hơn khi gạt khả năng mở rộng sang một bên và thay vào đó nói về chính trị, và tôi đã hỏi lý do tại sao anh ấy nghĩ rằng bình minh của sự tự do đã đến như kỵ binh trên một thuật toán.

Michael trả lời, và anh ấy đã không thể thuyết phục tôi, nhưng anh đã khuyến khích tôi đọc. Người bạn cũ Jeff Tucker của tôi cũng vậy. Cả Stephan Kinsella “phi thường” nữa. Những người khác cũng cố gắng nâng cao nhận thức của tôi. Mihai Alisie, của Tạp chí Bitcoin, đã yêu cầu tôi viết cho anh ấy về chủ nghĩa vô chính phủ. Tôi không nghĩ rằng tôi có thể cảm ơn cho đủ người đàn ông đó vì đã tin tưởng tôi. Và, tại thời điểm đó, sự tự tin của anh ấy có lẽ chưa thể hiện được. Tôi đã gửi một bài viết cho Tạp chí Bitcoin, tôi cũng không thực sự tự tin vào bài viết đó lắm. Thật bất ngờ là nó đã thu hút được sự phản hồi tốt hơn tôi xứng đáng: họ sẵn sàng “làm việc với tôi”! Tôi cảm ơn biên tập viên, và “rút lui” với lý do hoàn toàn chính đáng mà tôi không biết nếu tôi có bất cứ điều gì nguyên bản để đóng góp cho cuộc thảo luận này không. Tôi chẳng có gì mới mẻ để nói cả. Tôi vẫn chưa nắm bắt được các “khía cạnh cứng, lạnh” của lý thuyết tiền mã hóa và tôi không hiểu sức mạnh của nó. Điều đó có nghĩa là tôi chưa đặt ra một lĩnh vực mà tôi đủ khả năng và có thể đóng góp một thứ “nguyên bản”: sự tích hợp của chủ nghĩa vô chính phủ với lịch sử phong phú của lý thuyết vô chính phủ – chủ nghĩa tự do kéo dài hàng thế kỷ.

Khi tôi đọc thêm, tôi đã trở nên xấu hổ về bản thân. Chủ nghĩa vô chính phủ Crypto: sự phát triển chính trị quan trọng nhất trong đời tôi đã xảy ra mà tôi không hề nhận thấy nó đang xảy ra, điều này không thể tha thứ được. Tôi đã dành thời gian của mình cho các quan chức theo chủ nghĩa tự do “chính thức”, tổ chức quyên góp, các trường đại học được tài trợ bởi thuế, các tạp chí học thuật… Từ khi nào “tự do” lại được đóng gói bằng tiền thuế, giải thưởng và danh dự “được trao trong bữa tối với món gà cao su” vậy? Tự do là một cuộc chiến đường phố. Chủ nghĩa vô chính phủ Crypto chiếm lĩnh đường phố mà tôi không nhận ra. Và giờ tôi đã nhận ra được điều đó.

Rồi đến Roger Ver. Liên hệ đầu tiên của chúng tôi là một email mà anh ấy đã gửi đi. Email của Roger đã khiến tôi ngạc nhiên ngay từ lời chào “hello”, bởi vì anh ấy đã sử dụng từ “tự nguyện” trong khi yêu cầu tôi viết cho trang web của anh ấy. Vào năm 1982, tôi là một trong ba người đã mở đầu phong trào “Tình nguyện” hiện đại trong một một phiên họp về bull trong một căn hộ hai phòng ngủ ở Hollywood, California. Tôi nhớ những ngón tay của mình run lên vì sự phấn khích của những ý tưởng và kế hoạch mà chúng tôi đã thực hiện từ đó: Carl Watner, George H. Smith và tôi. Nhưng chủ yếu vẫn là Carl. Nó đã và gần như không thể tin được với tôi rằng, nhiều thập kỷ sau, một nhà tự nguyện có tầm nhìn tên là Roger sẽ gõ cửa nhà tôi (có thể nói như vậy).

Roger đã có khoảng thời gian tươi đẹp. Trong ngôn ngữ khoa học viễn tưởng, cuối cùng tôi đã mò mẫm bitcoin; Tôi xin ngả mũ cho Robert A Heinlein vì từ đó. Tôi cũng xin ngả mũ cho Roger và toàn bộ đội ngũ bitcoin.com vì không bao giờ – tôi xin nhắc lại là chưa từng một lần, dù thế nào đi nữa – cố gắng gây ảnh hưởng đến các ý tưởng khi tôi đang cố gắng đưa chúng ra một cách vụng về để tích hợp tiền mã hóa vào truyền thống rộng lớn hơn của chủ nghĩa tự do cổ điển, kinh tế Áo và chủ nghĩa vô chính phủ cá nhân. Và, đúng vậy, một thời kỳ chỉnh sửa khốc liệt sẽ xảy ra. Sự vụng về sẽ bị xóa bỏ.

Trước khi kết thúc, tôi phải giải quyết một khía cạnh khác của Chủ nghĩa vô chính phủ Crypto. Tôi không có mong đợi gì nhiều về mặt lợi ích này, nhưng cuộc sống là những sự bất ngờ. Và crypto tử đã khiến tôi cảm thấy trẻ lại.

Tôi đã rất may mắn khi được kết bạn và dành nhiều năm với những người đã giúp tìm ra phong trào tự do hiện đại. Murray Rothbard thường nói đùa tại các hội nghị vào những năm 1980 rằng chủ nghĩa tự do có thể bị loại bỏ bởi một quả bom được đặt ở vị trí tốt. Và ông đã đúng.

Tuy nhiên, có một nhược điểm đối với sự may mắn to lớn của tôi. Những người mà tôi đã bước cùng vào trong tuổi trưởng thành của trí tuệ, giờ đây khiến tôi cảm thấy già hơn, chủ yếu là vì rất nhiều người trong số họ đã qua đời. Cảm thấy già đi là cảm thấy mệt mỏi, chẳng có gì trong tầm mắt khiến đôi mắt bạn lấp lánh nữa.

Tôi còn nhớ Murray, và niềm đam mê của ông ấy, tôi nhớ nó một cách vô cùng sống động. Nhưng qua nhiều năm, điều gì đó đã đi sai lệch với niềm đam mê của ông. Nó đến từ sự tức giận, và nó được thể hiện bằng cách tấn công người khác. Tôi nhớ một bữa ăn tối sau hội nghị mà tại đó một thực khách đã gặp phải điều không may khi nói điều gì đó tích cực về Keynes. Và sau đó ông được một phen trình bày và mở rộng vấn đề ấy ra, thậm chí thành một bài diễn thuyết! Cuối cùng, Murray bùng nổ thành một cơn thịnh nộ với giọng nói của Brooklyneque-squawk, và rồi ông cũng phải dừng lại. Tôi nghĩ ông đã có thể lùi chiếc ghế của mình ra khỏi nhà hàng, nếu điều đó khả thi. Ông thừa nhận rằng Keynes có thể đã sai về vấn đề “này”, và cả vấn đề “đó” nữa, và Keynes có lẽ vẫn còn “yếu đuối” trước bối cảnh lịch sử. Murray lập tức đập mạnh bàn tay xuống bàn và tuyên bố, “Còn Hiter thì ’yếu đuối’ trước người Do Thái!” Tuy nhiên, mọi người đều cười, nhưng đó vẫn là một cuộc tấn công.

Tiền mã hóa lấp lánh như một thứ gì đó đang quay tròn trong ánh mặt trời, và những tia lấp lánh đó thật trong trẻo, bởi vì nó không đến từ sự tức giận hoặc từ việc hạ bệ ai đó hay bất cứ thứ gì khác. Niềm đam mê là một điều tích cực. Một cánh cửa đã được mở ra và tôi không biết con đường ngoài kia sẽ dẫn tôi đến đâu, vì tôi không bao giờ có thể đoán được con đường nào cho đến thời điểm này. Tôi cứ để nó tự hiện ra.

Một điều mà tôi biết chắc. Tôi đang ở một công ty tốt; đội ngũ bitcoin.com chẳng có gì ngoài sự tử tế và những nụ cười toe toét đối với cô gái này, người đã đã lao vào họ. Điều đó có nghĩa cả thế giới với tôi. Tôi không biết nơi mà tôi sẽ dừng lại tiếp theo, nhưng tôi biết rằng công nghệ – không chỉ đơn thuần là crypto – sẽ mang đến cho chúng ta “một chuyến đi hoang dã” cho đến hết đời. Tôi sẽ đặt tay lên bàn phím, cố gắng đưa những thay đổi chóng mặt vào quan điểm lịch sử, ngay cả khi chúng xảy ra.

Tôi có cơ hội làm như vậy… vì tôi được trẻ lại. Tôi vẫn tràn đầy hy vọng. Và không có gì, không có gì là không thể. Đó là những gì cuốn sách này có ý nghĩa với tôi. Tôi dừng lại trong cuộc hành trình này để cảm ơn bạn vì đã là một phần của nó.

Bài 58: [SERIES] Cách mạng Satoshi – Blockchain giảm thiểu bạo lực trong các vấn đề của cuộc sống hàng ngày

Dịch giả: Diệu Anh

Toàn bộ Series được Tạp chí Bitcoin dịch nguyên văn từ Website News.Bitcoin.com. Xin chân thành cảm ơn tác giả đã gửi tới người đọc một tác phẩm kỳ công với hàm lượng kiến thức “cực kì sâu rộng”.

• Cập nhật tin tức tại Telegram
Táng lên

MỚI CẬP NHẬT